
Màn Đất – Những Kẻ Du Mục Tí Hon Trên Cánh Đồng Long Điền
Sáng cuối tháng 11 năm nay. Nắng ở Long Điền (Bà Rịa - Vũng Tàu) lúc này lạ lắm, nó vàng vọt nhưng trong veo, rớt xuống mấy thửa ruộng xăm xắp nước. Mấy trận mưa hồi đầu tháng tưởng đâu làm thúi đất, ai dè lại là cái cớ để đám "cư dân" tí hon dưới chân tôi mở hội.
Tôi đang đứng giữa một vạt ruộng bỏ hoang, hay nói đúng hơn là một "khu rừng" thu nhỏ cao chưa tới đầu gối. Ở đây, tôi gặp Màn Đất – cái tên nghe sao mà thương, như thể sinh ra là để che chở, phủ màn lên da thịt của đất mẹ. Trong giới khoa học, người ta gọi em là Bonnaya antipoda (hoặc cái tên cũ kỹ hơn là Lindernia antipoda), nhưng với tôi, cái tên Màn Đất hay Rau Choi nghe gần gũi như tiếng bìm bịp kêu chiều.
Cuộc di dân của những thân vuông
Nếu bạn chịu khó cúi xuống thấp, thiệt thấp, ngang tầm mắt với mặt bùn như cách tôi đang làm, bạn sẽ thấy một thế giới vận động không ngừng nghỉ. Màn Đất không phải là loài cây thích đứng yên chịu trận. Chúng là những kẻ lữ hành thông minh.
Thân cây mềm oặt, thiết diện vuông vức – một cấu trúc chịu lực hoàn hảo của tự nhiên – bò lan sát rạt mặt đất. Chỗ nào thân chạm vào bùn ẩm, chỗ đó rễ lại bung ra từ các đốt. Đó là cách chúng "đi". Không cần chân, Màn Đất cứ thế nhân bản chính mình, bò từ bờ ruộng này sang mé rạch kia. Những cây đứng thẳng lên thì cao chừng gang tay, họa hoằn lắm mới được 30–40 phân, cốt để đưa lá và hoa đón nắng.
Lá của chúng mọc đối chữ thập, phiến lá hình bầu dục hay mũi mác, mép lá có răng cưa rõ rệt như những lưỡi cưa tí hon. Tôi sờ thử, nhám nhám nhưng mát rượi. Chúng không có cuống hoặc cuống rất ngắn, ôm sát lấy thân như sợ lạc. Chính cái màu xanh rì của đám lá này đang cần mẫn quang hợp, chắt chiu từng hạt năng lượng từ mặt trời phương Nam để nuôi dưỡng bộ rễ, giúp giữ chặt đất ven bờ, chống lại xói mòn. Một loài thực vật tiên phong dũng cảm, dám sống ở nơi đất ngập nước nông mà nhiều loài cây kiêu kỳ khác chê bai.
Bữa tiệc màu tím biếc
Nhưng điều làm tôi ngẩn ngơ sáng nay không phải là lá, mà là hoa. Trời đất ơi, hoa nhiều vô kể!
Có lẽ nhờ cái ẩm ướt của đất ruộng Long Điền sau mưa mà Màn Đất bung lụa hết mình. Những bông hoa mọc đơn độc ở nách lá hoặc tụ lại thành chùm thưa trên ngọn, dệt thành một tấm thảm lấm tấm tím nhạt, xanh tím, đôi khi phớt hồng hoặc trắng tinh khôi.
Tôi soi kỹ một bông hoa dài chừng hơn một phân (8–13 mm). Cấu trúc của nó hệt như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo: tràng hoa dạng ống chia hai môi. Môi trên nguyên vẹn che chở, môi dưới xẻ ba thùy như đang mời gọi. Họng hoa lấp lánh đốm vàng hoặc trắng, đó chính là "bảng hiệu" dẫn đường cho lũ ong bướm.
Trong cái thế giới tĩnh lặng này, một cuộc giao thương rộn ràng đang diễn ra. Lũ ong nhỏ xíu chui tọt vào ống hoa, mang phấn đi thụ tinh giùm cây để đổi lấy chút mật ngọt. Và khi tàn cuộc vui, những quả nang hình trụ dài (10–16 mm) sẽ hình thành, nứt ra và phóng thích hàng ngàn hạt nhỏ li ti màu vàng nâu có vân mạng lưới. Những hạt mầm này sẽ theo dòng nước thủy triều, hay dính vào chân mấy con trâu, con bò mà đi du lịch khắp nơi, từ Việt Nam sang tận Ấn Độ, Trung Quốc, hay trôi dạt tới tận Bắc Úc xa xôi.
Vị thuốc đắng của đất đai
Người dân ở miệt này hay coi Màn Đất là cỏ dại. Ừ thì dại, nhưng là thứ cỏ dại biết cứu người. Tôi ngắt một ngọn non, đưa lên miệng nếm thử. Vị đắng nhẫn, hơi khó ăn nếu ai chưa quen, nhưng hậu vị lại thanh. Cái vị đắng đó đến từ cả một kho tàng hóa học bên trong: Flavonoid, Phenol, Tannin, Saponin... Những hợp chất mà cây tạo ra để tự bảo vệ mình trước sâu bệnh, vi khuẩn, lại trở thành thuốc quý cho con người.
Bà con mình hay dùng toàn cây để chữa mấy bệnh đường ruột như ỉa chảy, kiết lỵ, hay giã nát đắp lên vết rắn cắn, mụn nhọt. Nghe đâu bên Malaysia, người ta còn dùng nó để tẩy giun sán hay trị chóng mặt. Cây nhỏ xíu vậy mà chứa trong mình cả một tiệm thuốc Bắc.
Lời thì thầm của đất
Nắng đã lên cao, trải vàng rực trên cánh đồng Long Điền. Tôi đứng dậy, phủi bụi đất trên quần, lòng thấy nhẹ tênh. Màn Đất dạy cho tôi bài học về sự khiêm nhường và sức sống mãnh liệt — không cần ồn ào, chẳng cần cao lớn, chỉ cần bám đất, uống nước và lặng lẽ nở hoa.
Chúng không cần phân bón cầu kỳ, chỉ cần chút đất sét, đất phù sa và thật nhiều nước. Chúng ưa sáng, thích vươn mình ra chỗ trống trải (full sun) để tắm nắng. Dễ sống, dễ trồng, chỉ cần gieo hạt hoặc giâm một đoạn cành xuống bùn là lên xanh um. Thậm chí, nếu bạn muốn mang chút hồn quê về phố, bứng vài bụi về trồng làm thảm nền cho cái hồ bán cạn (paludarium) ở nhà, chúng cũng gật đầu ưng thuận, miễn là bạn đừng để đất khô.
Rời khỏi ruộng, tôi ngoái lại nhìn. Tấm màn tím biếc vẫn rung rinh trong gió chiều. Chúng đang làm việc của mình: giữ đất, nuôi ong, và làm đẹp cho đời theo cách mộc mạc nhất, như tính nết người dân xứ này bao đời nay vậy.
Ghi chép tại Long Điền, Bà Rịa – Vũng Tàu
Một ngày đất ẩm tháng 11/2025.
Hồ Sơ Loài: Màn Đất
🌱 Mô tả thực vật
🌍 Phân bố & Sinh cảnh
🐝 Sinh thái học
🍀 Công dụng & Hóa học
💡 Hướng dẫn trồng và chăm sóc
⚠️ Lưu ý & Bảo tồn
📚 Tài liệu tham khảo
- POWO (Plants of the World Online) – Bonnaya antipoda (L.) Druce – https://powo.science.kew.org/taxon/urn:lsid:ipni.org:names:799785-1 – Truy cập: 15/10/2023
- IUCN Red List – Lindernia antipoda – https://www.iucnredlist.org/species/177348/7417764 – Truy cập: 15/10/2023
- Flora of China (eFloras) – Lindernia antipoda – http://www.efloras.org/florataxon.aspx?flora_id=2&taxon_id=200021466 – Truy cập: 15/10/2023
- Tra Cứu Dược Liệu – Lindernia antipoda (L.) Alston - Màn đất – https://tracuuduoclieu.vn/lindernia-antipoda.html – Truy cập: 15/10/2023















